Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

Cậu bé cầm 1 đô la đi mua Thượng Đế và tấm lòng nhân ái của ông lão tạp hóa

Nếu tình người đủ lớn, thì dù chỉ 1 đô la vẫn đủ sức cứu sống một con người. Câu chuyện về cậu bé và ông lão tốt bụng dưới đây chắc chắn sẽ khiến trái tim bạn ấm áp.

Cậu bé cầm 1 đô la đi mua Thượng Đế và tấm lòng nhân ái của ông lão tạp hóa

Một ngày nọ, có một cậu bé nhặt được 1 đô la. Cậu liền đến một cửa hàng bên đường hỏi: “Xin hỏi, ở đây bác có Thượng đế bán không ạ?”. Người chủ cửa hàng không nói gì, lo ngại cậu bé quấy rối nên đã mời cậu ra khỏi cửa hàng.

Trời đã sắp tối đen rồi, cậu bé lần lượt đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác. Không ngờ, đến cửa hàng thứ 29 thì cậu cũng được người chủ tiếp đón nhiệt tình.

Ông chủ cửa hàng thứ 29 mà cậu bé vào hỏi là một ông lão hơn 60 tuổi, đầu tóc bạc phơ, vẻ mặt hiền từ. Ông nhìn cậu bé rồi hỏi: “Này cháu! Hãy nói cho ông biết, cháu mua Thượng đế để làm gì vậy?”. 

Cậu khẽ khóc rồi nói với ông lão rằng: “Cháu tên là Bonnie. Cha mẹ của cháu đã mất từ khi cháu còn rất bé. Chú Rupp của cháu đã nuôi dưỡng cháu từ nhỏ đến bây giờ. Chú của cháu là một công nhân xây dựng, nhưng mới đây chú đã bị ngã từ trên cao xuống đất nên bị hôn mê bất tỉnh. Bác sĩ nói rằng, chỉ có Thượng đế mới cứu được chú của cháu mà thôi. Cháu biết rằng Thượng đế chắc phải là một thứ vô cùng kỳ diệu nên cháu muốn mua về để cho chú của cháu ăn. Như thế chú mới nhanh khỏi bệnh được ạ!”. 

Ông lão đỏ hoe mắt hỏi: “Vậy cháu có bao nhiêu tiền nào?”. 

Cậu bé nhanh nhảu đáp: “Cháu có 1 đô la ạ!”. 

Ông lão vội nói: “Ôi thật may quá! Giá của Thượng đế đúng bằng 1 đô la đấy cháu ạ!”.

Nói xong, ông đi vào ngăn kéo và lấy một chiếc chai đồ uống có nhãn hiệu “Nụ hôn của Thượng đế” và đưa cho Bonnie. Ông nói: “Cầm lấy đi cháu! Chú của cháu uống hết chai này là sẽ khỏi bệnh rồi!”. 

Bonnie vô cùng mừng rỡ, ôm chai nước vào ngực rồi lập tức trở về bệnh viện. Vừa bước vào phòng bệnh, cậu vui vẻ nói to: “Chú ơi! Cháu đã đem Thượng đế đến rồi đây! Chú sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi!”. 

Mấy ngày hôm sau, một nhóm các chuyên gia y học có trình độ cao nhất đã đến bệnh viện tiến hành hội chẩn cho chú Rupp của cậu bé Bonnie.

Họ sử dụng kỹ thuật tiên tiến nhất trên thế giới để chữa bệnh và cuối cùng điều kỳ diệu đã xảy ra, chú Rupp của cậu bé đã hoàn toàn hồi phục. Khi chú của Bonnie ra viện, nhìn số tiền viện phí quá lớn được ghi trên hóa đơn, anh đã suýt ngất xỉu.

Thế nhưng, phía bệnh viện đã nói với chú của Bonnie rằng: “Mấy hôm trước, có một ông lão đã đến thanh toán hết tiền viện phí cho anh rồi. Ông lão ấy là một tỷ phú giàu có. Trước đây, ông ấy là chủ tịch của một tập đoàn đa quốc gia nhưng bây giờ đã về nghỉ ngơi mà ẩn cư bằng cách mở một cửa hàng tạp hóa bán qua ngày. Nhóm chuyên gia y học kia cũng là do ông ấy đã bỏ ra một số tiền lớn để mời đến đấy”. 

Anh Rupp sau khi nghe xong đã cảm kích vô cùng, lập tức cùng cháu trai của mình đến tạ ơn ông lão kia. Khi họ đến nơi, mới biết được ông lão đã đóng cửa tiệm tạp hóa và đi du lịch nước ngoài.

Sau này, anh Rupp đã nhận được một lá thư do ông lão kia gửi đến. Trong thư ông viết: “Anh bạn trẻ! Anh có người cháu trai Bonnie, thực sự là quá may mắn đấy! Vì cứu anh, cậu bé đã cầm 1 đô la đi khắp nơi để mua Thượng đế. Hãy cảm tạ Thượng đế! Là Thượng đế đã cứu tính mạng của anh!”.
Theo daikynguyenvn

Làm sao để bớt phiền muộn trong cuộc sống !!!

Ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở nên đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích cho cuộc sống. Câu chuyện ngắn sâu sắc dưới đây sẽ giúp bạn nhận ra phải làm thế nào để bớt muộn phiền trong cuộc sống.

Làm sao để bớt phiền muộn trong cuộc sống

Thuở xưa có anh học trò theo thầy học văn học đạo...Người thầy yêu thương, quý mến anh, dạy cho anh rất nhiều thứ, bảo cho anh rất nhiều điều....

Thầy dạy cho anh biết cách yêu thương tất cả...Thầy dạy cho anh biết mở rộng tấm lòng sẻ chia tất cả...Thầy dạy cho anh hãy hy sinh và cho đi tất cả....

Thầy bảo anh đừng tính toán nhỏ nhen, thầy bảo anh đừng nản lòng nản chí, thầy bảo anh đừng đánh mất niềm tin trong cuộc sống....

Nhưng dường như những thuyết lý suôn ấy chẳng mấy làm anh trưởng thành và tin yêu cuộc sống...Anh dần buồn, dần thất vọng về chính mình....rồi lại muốn buông xuôi, muốn sa ngã...

Một hôm, thầy thấy anh ngồi thơ thẩn, gương mặt thoáng buồn thì thầy cũng hiểu được phần nào mọi chuyện...Thầy nói:

- Này con, con có thấy cái giếng nước ở trước mặt con không ?

- Dạ thấy , thưa thầy - người học trò miễn cưỡng đáp

- Ta nhờ con một chuyện được không ?

- Thầy bảo chi thì con xin nghe !

- Ta cho con hai nắm muối này, con hãy lấy một nắm muối bỏ vào chiếc ly mà thường ngày con dùng để uống nước, nắm còn lại thì bỏ vào chiếc hồ nước này....

Vừa nói, người thầy vừa chia đều 2 nắm muối ra hai tay và đưa cho anh học trò...Anh học trò làm theo trong sự ngạc nhiên, tò mò....

Được rồi, giờ thì con hãy uống ly nước này đi...

Anh học trò uống được một ngụm thì mặt đã cau có lại:

Mặn quá thầy ạ.....

Thầy nhoẻn miệng cười, khẽ bảo:

- Vậy thì con hãy thử uống thêm một ngụm nước trong chiếc hồ nước kia xem.

Cậu học trò đưa tay hứng lấy một ngụm nước uống, và thốt lên:

- Nước mát quá.....

Thầy không nói gì, chỉ mỉm cười và bảo :

- Nỗi buồn của con người chính là những nắm muối...đều mặn, đều khiến ta phải bận lòng...Nhưng cách tiếp nhận và sẻ chia nỗi buồn của mỗi người thì không như nhau...Có người là ly, và có người sẽ là hồ nước...Giờ thì con hãy chọn cho mình, sẽ là ly hay là hồ nước ...???

Bạn rút ra được đạo lý gì từ câu chuyện này ?

Ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở nên đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích cho cuộc sống.

Và nghĩ xem, bạn đã tiếp nhận nỗi buồn như thế nào..là một nắm muối nhỏ bé eo hẹp hay hồ nước sâu rộng, mát trong, phóng khoáng ...!!!

Đời ngắn ngủi, đừng vì người không xứng đáng mà làm những việc không đáng!!!

Đời người mấy mươi năm thực ra rất ngắn ngủi, có những thứ vừa xuất hiện hôm qua, hôm nay đã trở thành quá khứ. Đừng vì những người không xứng đáng mà tự dày vò bản thân mình.

Đời ngắn ngủi, đừng vì người không xứng đáng mà làm những việc không đáng

Lòng người khó nắm giữ, tình cảm dễ nhạt nhòa 

Chủ động không có nghĩa là sẽ đổi lại được sự động tâm. Quan tâm, không có nghĩa là đổi lại được sự coi trọng 

Có bao nhiêu người rời bạn mà đi, mà bạn không bị lưu luyến ? 

Người trong lòng đã không có bạn, hà cớ chi bạn lại giữ trong tâm ? 

Tình cảm không phải là một người luyến tiếc, mà là hai người giữ gìn 

Duyên dễ mất đi, nhưng tình thì lại khó thu về. Có những tổn thương dù nhìn không thấy, nhưng bên trong rất đau !!! 

Không ngã lòng vào người không quan tâm bạn 

Trong tình yêu không có sự thương hại 

Cây đuốc có bị đổ thì ngọn lửa vẫn hướng lên, duyên có thể mất đi nhưng sự tự tôn thì phải được lưu tồn .

Đừng cuối đầu, vương miện sẽ rơi .Đừng rơi lệ, người khác sẽ cười ! 

Không phải là không muốn, mà là không làm phiền. Không phải là không yêu, mà là không kỳ vọng 

Rất nhiều mối lương duyên người đã rời xa, nhưng tình vẫn chưa dứt, thời gian cứ trôi qua nhưng lòng người vẫn đứng mãi ....

Hãy ghi nhớ, bạn sẽ không thể giữ được người muốn rời xa ....

Nếu bạn nghĩ rằng mình không thể buông tay được ai đó, thì cũng đừng lầm tưởng rằng họ cũng không thể buông bỏ được bạn. 

Dùng lời nói dối để làm chứng thì điều nhận lại được chắc chắn sẽ chỉ là sự lừa gạt 

Thà rằng mốc meo nhưng cao ngạo, còn hơn là ép dạ cầu toàn 

Lấy hết dũng khí ra, bạn có thể nuông chiều mình và cũng có thể thay đổi mình 

Có những lúc chúng ta buộc phải ra đi 

Lòng người dễ đổi, trò chơi thì vẫn tiếp tục, không thể chơi được nữa thì sẽ bị hạ đo ván 

Rất khó đo lòng người, thấy người thấy mặt khó thấy tâm. Tình cảm xuất phát từ nội tâm là rất khó nắm giữ 

Những ngụy trang thân bất do kỷ, có thể cũng chỉ là ứng đối với thế sự vô thường 

Khoé miệng nghĩ một đằng nói một nẻo, có thể chỉ là sự kiên cường trong lảo đảo yếu ớt 

Vì mình đã khó vì người khác càng khó hơn. Làm người thế nào chính là xem đối nhân xử thế ra sao! 

Bạn còn phải có trọng trách với cuộc đời, hãy vứt đi cái nên vứt, nhặt lại cái nên nhặt 

Con người ai cũng có phần tôn nghiêm, mà không gì có thể chà đạp nổi. Khi nào nhận ra điều này, thì dù là gì bạn cũng có thể buông bỏ được .

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Không có gì là không thể buông bỏ được, chỉ là chưa đau tới tận tâm can

Kỳ thực không có nỗi đau nào lớn đến mức không buông bỏ được, chỉ là chưa tới tận cùng...Hãy cùng đọc câu chuyện sau:

Không có gì là không thể buông bỏ được, chỉ là chưa đau tới tận tâm can

Có một người đàn ông với vẻ mặt khổ sở hỏi một vị hòa thượng: “Thưa thầy, có một số thứ và một số người, tại sao con lại không thể buông bỏ được!”

Vị hòa thượng nói: “Không có gì là không thể buông bỏ được”

Người đàn ông kia lại nói: “Có những thứ và những người mà con hết lần này đến lần khác đều không buông bỏ được!”

Vị hòa thượng liền bảo người đàn ông kia cầm cái chén lên rồi ngài rót nước trà vào chén. Hòa thượng rót đến tận lúc nước trà trong chén đã trào ra ngoài. Người đàn ông kia lập tức thấy nóng không chịu được liền đặt chén trà xuống.

Lúc này vị hòa thượng lại nói: “ Trên đời này không có gì là không buông bỏ được, chỉ cần ngươi cảm thấy bị đau, ngươi sẽ tự bỏ xuống được thôi .”

Tất cả những điều này khiến chúng ta không buông bỏ được là bởi vì trong lòng chúng ta còn có suy nghĩ và mộng tưởng về chúng, còn bị chúng hấp dẫn. Hay là bởi vì hành vi của đối phương còn chưa động chạm đến ranh giới của sự chịu đựng. Nói chung là vì chúng còn chưa khiến bản thân chúng ta bị đau nhức đến mức phải buông bỏ.

Ví dụ như khó buông bỏ được tình yêu là bởi vì trong lòng chúng ta còn có hy vọng và mong đợi rằng trong tương lai sẽ có cải biến. Những người thiếu quyết đoán thường hay nghĩ trước nghĩ sau nên nắm giữ cũng chậm mà buông bỏ cũng chậm.

Nếu như người đó trải qua một lần biến cố to lớn, hay khi cận kề cái chết sẽ có thể khiến họ thay đổi. Khi chúng ta đối với một thứ hay một người nào đó, mà có cách suy nghĩ nhìn nhận thông thoáng hơn, xem nhẹ hơn thì việc buông bỏ cũng dễ dàng hơn.

Chúng ta sở dĩ bị rơi vào đau khổ, là bởi vì trong lòng còn có nhiều dục vọng. Mỗi ngày, chúng ta đều phải suy nghĩ về những thứ dục vọng ấy thì đương nhiên là sẽ thấy mệt.

Cũng giống như việc chúng ta mua sắm đồ đạc cho một căn nhà mới vậy. Lúc ban đầu vì để thỏa mãn nhu cầu hay sở thích nên chúng ta đều muốn mua thật nhiều thứ. Nhưng nhiều năm sau này, chúng ta sẽ phát hiện thấy ngôi nhà này đã bị chồng chất quá nhiều thứ, thậm chí cả những thứ không sử dụng đến.

Lúc đó, chúng ta có suy nghĩ rằng sẽ bỏ đi một vài thứ nào đó, nhưng, bỏ đi thứ gì đây? Cái gì cũng thấy có ý nghĩa, có kỷ niệm, vứt bỏ đi thứ gì cũng không đành nên rốt cuộc lại lưu giữ lại.

Cuối cùng, cái nào chúng ta cũng không nỡ bỏ đi, thế là chúng ta đành phải chấp nhận sinh sống ở một không gian nhỏ hẹp, bức bối mà thôi.

Nhưng nếu như có một ngày nào đó, căn nhà của chúng ta bị mưa dột khiến những thứ đó bị ướt, hay là chúng đã bị rách nát thì chúng ta lại dễ dàng vứt bỏ ngay.

Điều này chính là “thật sự đau đớn thì sẽ tự nhiên buông bỏ!”.

Tựa như tình yêu, khi đã hết, khi một người đã quay lưng, vô cảm thì không gì có thể níu lại được. Bạn cũng không phải trách móc, đòi hỏi bạn sẽ được đền đáp bởi những hi sinh của bạn.

Bạn đã làm tất cả những gì có thể nên không còn gì phải ân hận, hối tiếc. Nỗi đau nào rồi cũng nhạt nhòa theo thời gian. Không ai nhân danh tình yêu, nhân danh sự hi sinh để đáp trả lại những gì không còn thuộc về mình.

Và thời gian sẽ cho chúng ta những kí ức, dù vui sướng hay tuyệt vọng thì sẽ có lúc ta nhìn lại và nhớ về, để quên đi và tha thứ những gì đáng quên. Bởi tha thứ không có nghĩa là làm lại, mà nhìn vào đó để bước tiếp, không phải là nối tiếp những sai lầm. Khi ấy, ta xứng đáng được sống trong thanh thản...

Thành công là không bao giờ đánh mất hy vọng

Dưới đây là một câu chuyện nhỏ, để thấy hy vọng có một sức mạnh vô tận, là chìa khóa của thành công. 

Thành công là không bao giờ đánh mất hy vọng

Lạc đà mẹ dẫn theo đàn con băng qua sa mạc hoang vu. Vì đã đi trong sa mạc nhiều ngày nên cả đàn rất mong được nhìn thấy màu xanh của cây cỏ bên rìa sa mạc. 

Mặt trời nung nóng từng hạt cát. Cổ họng lạc đà khô khát mà chẳng thể tìm thấy dù chỉ một giọt nước. Lạc đà có thể đi nhiều ngày trong sa mạc nhưng nếu thiếu nước quá độ thì chúng vẫn bị chết khát. Nước là nguồn sống và lòng tin giúp lạc đà băng qua sa mạc, thậm chí là mục tiêu sinh tồn. 

Lúc đó, lạc đà mẹ gỡ thùng nước trên lưng xuống: 

- Chỉ còn mỗi thùng nước này thôi! Chúng ta phải cố nhịn đến lúc cuối cùng mới uống. Nếu không, chúng ta sẽ chết. 

Đàn lạc đà lại chậm chạp lê bước, và thùng nước kia trở thành niềm hy vọng duy nhất của chúng. Nhìn thùng nước, trong lòng những chú lạc đà con đều trỗi lên niềm khao khát được sống. 

Nắng nóng như thiêu đốt, một chú lạc đà con chịu đựng không nổi: 

- Mẹ ơi, cho con uống ít nước đi! - chú lạc đà con cầu xin.

- Không được! Nước này phải đợi đến thời khắc cuối cùng mới được uống. Bây giờ con vẫn còn có thể chịu đựng - lạc đà mẹ giận dữ nói.

Cứ như thế, lạc đà mẹ lần lượt từ chối lời thỉnh cầu của đàn con.

Vào một buổi chiều, khi đàn lạc đà không thể chịu đựng cơn khát được nữa, chúng phát hiện ra lạc đà mẹ đã biến mất, chỉ còn thùng nước nằm trên cát với dòng chữ: 

“Mẹ không chịu đựng được nữa rồi. Các con hãy vác theo thùng nước này. Hãy nhớ, trước khi ra khỏi sa mạc thì không ai được uống! ĐÂY là mệnh lệnh cuối cùng của mẹ”.

Lạc đà mẹ vì sự sống của đàn con mà để lại thùng nước duy nhất. Mỗi chú lạc đà con đều kìm nén nỗi đau thương, thay phiên nhau vác thùng nước trên lưng. Không ai trong chúng dám uống một ngụm, vì chúng biết rằng thùng nước đó phải đổi bằng sinh mạng của mẹ chúng. 

Cuối cùng, đàn lạc đà cũng từng bước ra khỏi con đường chết, thoát khỏi sa mạc trong nỗi vui mừng đến rơi nước mắt. Đột nhiên, cả đàn nhớ đến thùng nước của mẹ. Chúng liền mở ra xem. Thì ra bên trong đựng toàn là cát!

HY VỌNG là một yếu tố cơ bản tạo dựng thành công, là ngọn cờ dẫn lối chúng ta vượt qua phong ba bão táp. Nhắc đến hình tượng chiếc hộp Pandora chính là nhắc đến sức mạnh vô tận của niềm hy vọng. Chính hy vọng là bí mật để con người vươn đến sự thành công không giới hạn.

Đừng bao giờ đánh mất hy vọng bạn nhé!

Chánh niệm nghệ thuật sống thức tỉnh

Lo lắng, giận hờn, bực bội, sợ hãi, khát vọng, tham ái nghi ngờ và tuyệt vọng. đây là những ngọn lửa thiêu đốt ta mỗi ngày, ta phải làm sao để dập tắt ngọn lửa ấy.

Chánh niệm nghệ thuật sống thức tỉnh

Nếu ta thiếu chánh niệm trong giờ phút hiện tại, là ta đang đẩy mình đến gần mê lộ của thất niệm, những thói quen và tập quán vô thức sẽ có thể tạo nên nhiều vấn đề khác nữa, thường thường chúng bị thúc đẩy bởi một sự sợ hãi và bất an sâu xa trong ta. Những vấn đề này sẽ tích tụ theo thời gian, nếu lâu ngày không được chăm sóc, chúng có thể gây cho ta một cảm giác bị mắc kẹt và xa lìa thực tại.Và cuối cùng ta có thể sẽ đánh mất đi niềm tin vào khả năng giải thoát của chính mình.

Chánh niệm là một phương pháp tu tập giản dị nhưng có một năng lực vô song, có thể giúp ta thoát ra và tiếp xúc lại với sự sống của mình. Đây cũng là một phương cách giúp ta làm chủ lại được đường hướng và phẩm chất của mình, trong đó có những mối tương quan của ta trong gia đình ngoài xã hội, rộng hơn nữa là thế giới, và căn bản hơn hết là với chính ta như một con người.

Chìa khóa của con đường giải thoát này có gốc rể nằm trong đạo phật, nhưng ta có thể tìm thấy nó đó chính là sự ý thức được tính chất quý báu của giây phút hiện tại và nuôi dưỡng một mối liên hệ mật thiết với hiện tại bằng một sự chú ý liên tục và thận trọng thái độ ấy hoàn toàn khác hẳn với những gì khi ta xem cuộc sống này như là một cái gì rất bình thường và đương nhiên ..

Ta thường hy sinh giây phút hiện tại, nên đẩy ta thẳng vào thế giới của thất niệm, và từ đó ta không còn ý thức được mạng lưới chằng chịt nối liền mọi sự sống với nhau nữa .Sự thất niệm ấy gồm có viêc thiếu ý thức và thiếu hiểu biết về chính bản thân ta, và ảnh hưởng của nó trên nhận thức và hành động của ta.Vì vậy sự sống của ta, mối tương quan với người khác và với thế giới xung quanh, đã trở nên vô cùng giới hạn.

Khi ta biết chú ý một cách cởi mở, không để bị chi phối bởi sự ưa thích, ghét bỏ của mình, cũng như những ý kiến ,phê bình chỉ trích và mong ước, thì sẽ có những cơ hội mới xuất hiện và chúng có thể giúp ta thoát ra khỏi được sự trói buộc. Chánh niệm là một nghệ thuật sống thức tỉnh, bạn không phải là một phật tử mới có thể thực tập chánh niệm, điểm quan trọng nhất là ta phải biết trở về với chính mình , chứ không nên cố gắng trở thành một cái gì khác hơn là mình .Đạo Phật dạy cho ta biết tiếp xúc với tự tánh của ta và để cho nó hiện lộ ra một cách không ngăn ngại có nghĩa là ta phải tỉnh thức dậy và nhìn thấy sự vật như chúng thật sự như vậy.

Chánh niêm chỉ đơn giản là một phương pháp cụ thể giúp ta tiếp xúc được với chính mình một cách trọn vẹn hơn qua một quá trình tự quán chiếu, tự xét soi và hành động có ý thức.Thật ra nền tảng của chánh niêm phải là lòng từ ái, hiểu biết và nuôi dưỡng. Bạn cũng có thể nghĩ đến chánh niệm như là một nhân từ...

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Duyên phận là điều gì đó rất kì lạ

Hãy luôn nhớ rằng, hôm nay có duyên phận không có nghĩa là vĩnh viễn có duyên phận, mọi thứ thay đổi không ngừng…

Duyên phận là điều gì đó rất kì lạ

"Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện bất tương phùn"

Sống trong đời, mỗi người đều sẽ gặp được một người mà người ấy sẽ trở thành yêu thương, thành hờn giận, thành mọi cung bậc cảm xúc của ta, đó chính là duyên phận. Duyên phận là điều gì đó rất kì lạ, không ai có thể thực sự nói rõ về nó. Có thể hữu duyên vô tình quen biết nhưng lại hiểu thấu nhau. Có thể hài hòa với nhau, mà không thể gần nhau. Không cố ý theo đuổi thì có, bỏ tâm cố gắng lại chẳng thành. Như là “có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu, liễu lại xanh”. Thế nhưng, hôm nay có duyên phận không có nghĩa là vĩnh viễn có duyên phận, mọi cái đều có thời điểm, ngay cả nhân duyên hay xúc cảm con người đều vì thế mà đổi thay.

Nhân duyên của con người đáng quý là thế, ngắn ngủi là thế nhưng khi có được, nhiều người lại không trân quý, chỉ đến khi mất đi rồi mới hối hận nhưng đã quá muộn, một đi không trở lại, vĩnh viễn thành quá khứ. Không ai có thể đi cùng bạn từ đầu đến cuối của cuộc hành trình, kể cả người thân, bạn bè, người yêu. Bạn sẽ chứng kiến rất nhiều người lên lên xuống xuống và nếu như may mắn bạn sẽ gặp được người cùng đi với mình một chặng. Khi người này đến lúc phải xuống xe… Dù cho không nỡ cũng nên cảm kích và nói lời từ biệt. Bởi vì, đến một trạm khác sẽ có người lên và tiếp tục cuộc hành trình cùng bạn. Nhân duyên theo lời Phật dạy sâu sắc mà giản đơn, để chúng ta được yêu và hiểu ấm lạnh đời người, không tham luyến, không hờn trách, từ bỏ khổ đau, buông tay khi duyên cạn…

Hãy nhớ: Sở dĩ người ta đau khổ chính là vì theo đuổi mãi những thứ sai lầm Bạn có thể có tình yêu thương nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ dĩ nhiên Mỗi vết thương là một sự trưởng thành Hận thù người khác, kỳ thực là sự mất mát lớn nhất đối với mình Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp mới được tự tại Có lòng yêu vô tư thì sẽ có tất cả Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên, thế nên nhất định phải học “tùy duyên” Nhân quả không nợ ta thứ gì, xin đừng oán trách. Tình yêu không nợ chúng ta điều gì, nên đừng đổ tội cho nó.
Theo qtcs.com.vn