Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghệ Thuật Sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghệ Thuật Sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

Làm sao để bớt phiền muộn trong cuộc sống !!!

Ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở nên đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích cho cuộc sống. Câu chuyện ngắn sâu sắc dưới đây sẽ giúp bạn nhận ra phải làm thế nào để bớt muộn phiền trong cuộc sống.

Làm sao để bớt phiền muộn trong cuộc sống

Thuở xưa có anh học trò theo thầy học văn học đạo...Người thầy yêu thương, quý mến anh, dạy cho anh rất nhiều thứ, bảo cho anh rất nhiều điều....

Thầy dạy cho anh biết cách yêu thương tất cả...Thầy dạy cho anh biết mở rộng tấm lòng sẻ chia tất cả...Thầy dạy cho anh hãy hy sinh và cho đi tất cả....

Thầy bảo anh đừng tính toán nhỏ nhen, thầy bảo anh đừng nản lòng nản chí, thầy bảo anh đừng đánh mất niềm tin trong cuộc sống....

Nhưng dường như những thuyết lý suôn ấy chẳng mấy làm anh trưởng thành và tin yêu cuộc sống...Anh dần buồn, dần thất vọng về chính mình....rồi lại muốn buông xuôi, muốn sa ngã...

Một hôm, thầy thấy anh ngồi thơ thẩn, gương mặt thoáng buồn thì thầy cũng hiểu được phần nào mọi chuyện...Thầy nói:

- Này con, con có thấy cái giếng nước ở trước mặt con không ?

- Dạ thấy , thưa thầy - người học trò miễn cưỡng đáp

- Ta nhờ con một chuyện được không ?

- Thầy bảo chi thì con xin nghe !

- Ta cho con hai nắm muối này, con hãy lấy một nắm muối bỏ vào chiếc ly mà thường ngày con dùng để uống nước, nắm còn lại thì bỏ vào chiếc hồ nước này....

Vừa nói, người thầy vừa chia đều 2 nắm muối ra hai tay và đưa cho anh học trò...Anh học trò làm theo trong sự ngạc nhiên, tò mò....

Được rồi, giờ thì con hãy uống ly nước này đi...

Anh học trò uống được một ngụm thì mặt đã cau có lại:

Mặn quá thầy ạ.....

Thầy nhoẻn miệng cười, khẽ bảo:

- Vậy thì con hãy thử uống thêm một ngụm nước trong chiếc hồ nước kia xem.

Cậu học trò đưa tay hứng lấy một ngụm nước uống, và thốt lên:

- Nước mát quá.....

Thầy không nói gì, chỉ mỉm cười và bảo :

- Nỗi buồn của con người chính là những nắm muối...đều mặn, đều khiến ta phải bận lòng...Nhưng cách tiếp nhận và sẻ chia nỗi buồn của mỗi người thì không như nhau...Có người là ly, và có người sẽ là hồ nước...Giờ thì con hãy chọn cho mình, sẽ là ly hay là hồ nước ...???

Bạn rút ra được đạo lý gì từ câu chuyện này ?

Ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở nên đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích cho cuộc sống.

Và nghĩ xem, bạn đã tiếp nhận nỗi buồn như thế nào..là một nắm muối nhỏ bé eo hẹp hay hồ nước sâu rộng, mát trong, phóng khoáng ...!!!

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Chánh niệm nghệ thuật sống thức tỉnh

Lo lắng, giận hờn, bực bội, sợ hãi, khát vọng, tham ái nghi ngờ và tuyệt vọng. đây là những ngọn lửa thiêu đốt ta mỗi ngày, ta phải làm sao để dập tắt ngọn lửa ấy.

Chánh niệm nghệ thuật sống thức tỉnh

Nếu ta thiếu chánh niệm trong giờ phút hiện tại, là ta đang đẩy mình đến gần mê lộ của thất niệm, những thói quen và tập quán vô thức sẽ có thể tạo nên nhiều vấn đề khác nữa, thường thường chúng bị thúc đẩy bởi một sự sợ hãi và bất an sâu xa trong ta. Những vấn đề này sẽ tích tụ theo thời gian, nếu lâu ngày không được chăm sóc, chúng có thể gây cho ta một cảm giác bị mắc kẹt và xa lìa thực tại.Và cuối cùng ta có thể sẽ đánh mất đi niềm tin vào khả năng giải thoát của chính mình.

Chánh niệm là một phương pháp tu tập giản dị nhưng có một năng lực vô song, có thể giúp ta thoát ra và tiếp xúc lại với sự sống của mình. Đây cũng là một phương cách giúp ta làm chủ lại được đường hướng và phẩm chất của mình, trong đó có những mối tương quan của ta trong gia đình ngoài xã hội, rộng hơn nữa là thế giới, và căn bản hơn hết là với chính ta như một con người.

Chìa khóa của con đường giải thoát này có gốc rể nằm trong đạo phật, nhưng ta có thể tìm thấy nó đó chính là sự ý thức được tính chất quý báu của giây phút hiện tại và nuôi dưỡng một mối liên hệ mật thiết với hiện tại bằng một sự chú ý liên tục và thận trọng thái độ ấy hoàn toàn khác hẳn với những gì khi ta xem cuộc sống này như là một cái gì rất bình thường và đương nhiên ..

Ta thường hy sinh giây phút hiện tại, nên đẩy ta thẳng vào thế giới của thất niệm, và từ đó ta không còn ý thức được mạng lưới chằng chịt nối liền mọi sự sống với nhau nữa .Sự thất niệm ấy gồm có viêc thiếu ý thức và thiếu hiểu biết về chính bản thân ta, và ảnh hưởng của nó trên nhận thức và hành động của ta.Vì vậy sự sống của ta, mối tương quan với người khác và với thế giới xung quanh, đã trở nên vô cùng giới hạn.

Khi ta biết chú ý một cách cởi mở, không để bị chi phối bởi sự ưa thích, ghét bỏ của mình, cũng như những ý kiến ,phê bình chỉ trích và mong ước, thì sẽ có những cơ hội mới xuất hiện và chúng có thể giúp ta thoát ra khỏi được sự trói buộc. Chánh niệm là một nghệ thuật sống thức tỉnh, bạn không phải là một phật tử mới có thể thực tập chánh niệm, điểm quan trọng nhất là ta phải biết trở về với chính mình , chứ không nên cố gắng trở thành một cái gì khác hơn là mình .Đạo Phật dạy cho ta biết tiếp xúc với tự tánh của ta và để cho nó hiện lộ ra một cách không ngăn ngại có nghĩa là ta phải tỉnh thức dậy và nhìn thấy sự vật như chúng thật sự như vậy.

Chánh niêm chỉ đơn giản là một phương pháp cụ thể giúp ta tiếp xúc được với chính mình một cách trọn vẹn hơn qua một quá trình tự quán chiếu, tự xét soi và hành động có ý thức.Thật ra nền tảng của chánh niêm phải là lòng từ ái, hiểu biết và nuôi dưỡng. Bạn cũng có thể nghĩ đến chánh niệm như là một nhân từ...

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Duyên phận là điều gì đó rất kì lạ

Hãy luôn nhớ rằng, hôm nay có duyên phận không có nghĩa là vĩnh viễn có duyên phận, mọi thứ thay đổi không ngừng…

Duyên phận là điều gì đó rất kì lạ

"Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện bất tương phùn"

Sống trong đời, mỗi người đều sẽ gặp được một người mà người ấy sẽ trở thành yêu thương, thành hờn giận, thành mọi cung bậc cảm xúc của ta, đó chính là duyên phận. Duyên phận là điều gì đó rất kì lạ, không ai có thể thực sự nói rõ về nó. Có thể hữu duyên vô tình quen biết nhưng lại hiểu thấu nhau. Có thể hài hòa với nhau, mà không thể gần nhau. Không cố ý theo đuổi thì có, bỏ tâm cố gắng lại chẳng thành. Như là “có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu, liễu lại xanh”. Thế nhưng, hôm nay có duyên phận không có nghĩa là vĩnh viễn có duyên phận, mọi cái đều có thời điểm, ngay cả nhân duyên hay xúc cảm con người đều vì thế mà đổi thay.

Nhân duyên của con người đáng quý là thế, ngắn ngủi là thế nhưng khi có được, nhiều người lại không trân quý, chỉ đến khi mất đi rồi mới hối hận nhưng đã quá muộn, một đi không trở lại, vĩnh viễn thành quá khứ. Không ai có thể đi cùng bạn từ đầu đến cuối của cuộc hành trình, kể cả người thân, bạn bè, người yêu. Bạn sẽ chứng kiến rất nhiều người lên lên xuống xuống và nếu như may mắn bạn sẽ gặp được người cùng đi với mình một chặng. Khi người này đến lúc phải xuống xe… Dù cho không nỡ cũng nên cảm kích và nói lời từ biệt. Bởi vì, đến một trạm khác sẽ có người lên và tiếp tục cuộc hành trình cùng bạn. Nhân duyên theo lời Phật dạy sâu sắc mà giản đơn, để chúng ta được yêu và hiểu ấm lạnh đời người, không tham luyến, không hờn trách, từ bỏ khổ đau, buông tay khi duyên cạn…

Hãy nhớ: Sở dĩ người ta đau khổ chính là vì theo đuổi mãi những thứ sai lầm Bạn có thể có tình yêu thương nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ dĩ nhiên Mỗi vết thương là một sự trưởng thành Hận thù người khác, kỳ thực là sự mất mát lớn nhất đối với mình Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp mới được tự tại Có lòng yêu vô tư thì sẽ có tất cả Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên, thế nên nhất định phải học “tùy duyên” Nhân quả không nợ ta thứ gì, xin đừng oán trách. Tình yêu không nợ chúng ta điều gì, nên đừng đổ tội cho nó.
Theo qtcs.com.vn

Cảnh giới viên mãn của đời người

Cảnh giới viên mãn của đời người chính là: Đau khổ hay vui vẻ đều là do tự mình lựa chọn.

Cảnh giới viên mãn của đời người

Nhiều người trẻ vẫn tự hỏi, tại sao chúng ta luôn sống và cảm thấy cô đơn? Hoặc luôn sống mà cảm thấy bế tắc, mệt mỏi, luôn phải gánh gồng trên vai những trách nhiệm bị dồn vào đường cùng mà không sao dứt bỏ được. Hoặc là luôn sống mang theo những đau khổ, vết thương mà đáng-lẽ-ra chúng ta phải vứt bỏ nó từ lâu rồi...

Thật ra, cuộc sống này là của chúng ta, do chính chúng ta định đoạt nó. Chính bản thân chúng ta chọn lựa, không làm bạn với niềm vui, mà chỉ làm bạn với gánh nặng tinh thần. Chính bản thân ta lựa chọn gắn kết với nỗi buồn mà không can đảm nắm lấy niềm vui. Hạnh phúc đâu phải điều xa la, đôi khi chỉ cần liếc nhìn mọi thứ xung quanh cũng đủ bất giác để ta hé một nụ cười. Ranh giới giữa niềm vui và nỗi buồn thật ra rất mong manh, tiến lên một bước là niềm vui đón chờ, lùi lại một bước lại là cảm giác đau khổ bao chùm và nhấn chìm. Hạnh phúc hay đau khổ là do ta lựa chọn, chính vì khó khăn nên bản thân ta mới trở nên quan trọng như thế.

Chính vì có quá nhiều thứ chi phối, nên những quyết định mới khó khăn đến như vậy. Và càng trưởng thành, chúng ta lại càng trở thành những con người khác. Dấu vết khắc nghiệt của cuộc đời bắt đầu khiến chúng ta phải khước từ ước mơ, khước từ những mong muốn của bản thân, để ép mình mau lớn. Mỗi lần vấp ngã, trái tim lại chai sạn đi một ít. Mỗi lần tổn thương, bản thân lại tự động trở nên cứng rắn hơn. Mỗi lần đau khổ, tâm hồn lại khô khan và sợ yêu thương hơn. Mọi sự lựa chọn cũng vì thế mà bắt đầu trở thành áp lực.

Một câu chuyện ý nghĩa:

Có một khoảng thời gian người đệ tử cảm thấy cuộc sống sao mà thống khổ, thậm chí phiền não. Vị thiền sư dẫn người đệ tử đến một mảnh đất rộng mênh mông bốn bề không gian khoáng đãng, rồi hỏi: “Con hãy ngước nhìn lên phía trên đầu con, con nhìn thấy gì nào?”. “Thiên không (Bầu trời)” Đệ tử đáp.

Vị thiền sư lại nói: “Bầu trời rất rộng lớn phải không? Nhưng ta lại có thể dùng một bàn tay che khuất được cả bầu trời đấy!”

Người đệ tử không nghĩ ra cách nào tin nổi. Chỉ nhìn theo vị thiền sư dùng một bàn tay và che kín lên hai mắt của đệ tử, rồi hỏi: “Con bây giờ có còn trông thấy bầu trời nữa không?”

Tiếp theo vị thiền sư hướng vào trọng điểm câu chuyện nói tiếp: “Trong cuộc sống, một chút thống khổ, một chút phiền não, một chút trở ngại cũng giống như bàn tay này, nhìn bàn tay thì thấy quả nhiên nó rất nhỏ, nhưng nếu không bỏ nó xuống, luôn cứ kéo nó lại gần mà nhìn, cứ mang nó đặt ở trước mắt mình, gác nó ở trong đầu và trong tâm tưởng, chính là sẽ giống như cái bàn tay này vậy, che khuất hết cả bầu trời thanh trong và quang đãng của chúng ta. Thế là, chúng ta sẽ bỏ lỡ mất ánh thái dương của cuộc đời, bỏ lỡ mất bầu trời màu xanh trong, lỡ nhịp những áng mây ngũ sắc cùng ráng mầu rực rỡ mỹ lệ.”

Người đệ tử cuối cùng đã hiểu rõ căn nguyên gốc rễ nỗi thống khổ của mình. Đau khổ hay vui vẻ đều là do tự mình lựa chọn ..
Sưu tầm

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

An bình trong tâm hồn

Sự an bình của tâm hồn là gì? Đây là một trạng thái yên bình và tĩnh lặng nội tại, cùng với một cảm giác tự do, khi những sự suy nghĩ và lo lắng ngừng lại, và không có sự căng thẳng, đè nén, hay sợ hãi. 

An bình trong tâm hồn

Những thời khắc như thế rất hiếm hoi: Chúng có thể được trải qua trong khi bận rộn với một loại nào đấy của một hành vi chú tâm hay thích thú, chẳng hạn như khi đang xem một bộ phim hay một chương trình truyền hình hấp dẫn, trong khi ở bên cạnh một người thương mến nào đấy, trong khi đọc một quyển sách hay trong khi nằm trên bãi cát của bờ biển.

Những hành vi như thế và tương tự như thế đưa tâm tư chúng ta ra khỏi những suy tư và lo lắng thường lệ, và cho một niềm an bình nào đấy của tâm hồn.

Câu hỏi là, làm thế nào để mang đến sự an bình của tâm hồn vào trong đời sống của chúng ta, và quan trọng hơn, là làm thế nào kinh nghiệm nó trong những thời gian rắc rối muộn phiền. Đầu tiên, chúng ta cần học hỏi để đem đến nhiều thời khắc an bình nội tại hơn trong đời sống hằng ngày của chúng ta. 

Chúng ta có thể biến sự hòa bình của tâm hồn thành một thói quen tự nhiên, nhưng để làm thế, sự tập luyện đặc biệt được đòi hỏi, qua sự thực tập tập trung, thiền quán, và những phương tiện khác.

Mỗi ngày chúng ta đối diện với vô số sự phiền phức, sự cáu kỉnh, và những tình trạng ngoài sự kiểm soát của chúng ta. Nếu chúng ta có thể thay đổi chúng, điều ấy thật tốt, nhưng điều này không phải luôn luôn có thể thực hiện. Chúng ta phải học gói gém những thứ như vậy và chấp nhận chúng một cách thân ái.

Hãy học kiên nhẫn hơn và tha thứ bao dung hơn với con người và những sự kiện.

Đừng ôm lấy mọi thứ một cách quá cá nhân. Một số cảm xúc và vô tư tinh thần là đáng mong ước. Hãy cố gắng nhìn cuộc đời chúng ta và những người khác hơi vô tư hơn và ít liên lụy hơn. Vô tư không phải là dửng dưng, thiếu sự thích thú hay lạnh lùng. Nó là khả năng để suy nghĩ và phán đoán công bằng và hợp lý. Đừng lo lắng nếu chúng ta thất bại lần này rồi lần nữa trong việc biểu hiện vô tư. Hãy giữ sự cố gắng.

Hãy để chuyện dĩ vãng trôi về quên lãng, đừng nhắc đến chuyện cũ. Hãy quên đi quá khứ và tập trung vào giây phút hiện tại. Không cần phải khơi dậy ký ức không vui lòng và tự đắm mình trong chúng.

Thực hành một số bài thực hành tập trung. Điều này sẽ giúp chúng ta loại bỏ những suy tư không vui và lo lắng phiền muộn đã đánh cắp tâm tư an lành của chúng ta.
Sưu tầm