Hiển thị các bài đăng có nhãn Lời Phật Dạy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lời Phật Dạy. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

Đức Phật ở đâu?

Thuở xưa có một chàng trai trẻ rất tín ngưỡng đạo Phật. Anh say mê đọc các kinh sách đến nỗi quên cả thế giới xung quanh mình. Vì vô cùng sùng kính Phật, chàng trai quyết chí lên đường tìm gặp Ngài cho bằng được.

Đức Phật ở đâu?
Ảnh minh họa (internet)

Chàng trai đã đi qua không biết bao nhiêu núi, bao nhiêu sông, bao nhiêu ngọn đèo và bao nhiêu con suối, trải qua mưa dầm gió bấc, một mình lạnh lẽo giữa những thôn làng hoang vắng… vậy mà anh vẫn chưa thể gặp được Đức Phật với đầy đủ “ba mươi hai tướng tốt” và “tám mươi vẻ đẹp” giống như kinh sách đã mô tả.

Một ngày khi đang thẫn thờ bước trên núi, chàng trai tình cờ gặp một cụ già râu tóc bạc phơ, đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu. Chàng vội chạy đến hỏi:

“Thưa cụ, cụ có biết Phật đang ngụ ở đâu không? Xin hãy chỉ giùm cho con với.”

Cụ già mỉm cười: “Trên đầu ba thước có Thần Linh, ở chỗ nào mà không có Phật? Con đi lâu như vậy, chẳng lẽ con vẫn chưa gặp Ngài ư?”

“Thưa cụ, trên đường đi con đã gặp vô số người, nhưng đều là hạng phàm phu tục tử cả. Con chưa từng thấy người nào có được những tướng tốt mà Kinh Phật đã mô tả”.

Cụ già hiền từ nhìn chàng trai rồi nói: “Chàng trai ngốc nghếch của ta, Đức Phật đã tạ thế hơn hai ngàn năm rồi, chẳng trách con cứ đi tìm cái thân đầy đủ ba mươi hai tướng tốt và tám mươi vẻ đẹp đó thì đến ngày nào mới thấy Ngài?”

“Thưa cụ, nói vậy nghĩa là… Phật chết rồi sao?”

Lần này cụ già cười lớn:

“Con ngốc ạ, con không biết rằng Phật có thể phân thân ở khắp mọi nơi hay sao? Nhưng Phật là không dễ triển hiện cho con người thế gian, vậy nên dùng mắt phàm thì sẽ vĩnh viễn không thể gặp Ngài được. Con phải nhìn bằng trái tim, có như vậy mới có thể tìm thấy Đức Phật giữa cõi đời này.”

“Vậy xin cụ hãy chỉ dẫn cho con” – chàng trai khẩn khoản với tấm lòng thành kính.

“Được, ta sẽ chỉ giúp con. Bây giờ con hãy quay về, đến khi gặp người nào mang guốc trái ở chân phải, guốc phải ở chân trái thì con sẽ hiểu được điều ta nói”.

Chàng trai mừng rỡ cúi đầu tạ ơn, nhưng khi ngẩng lên thì không còn thấy cụ già đâu nữa. Vừa ngạc nhiên, vừa bối rối, anh hối hả quay về. Suốt cả quãng đường dài, gặp ai anh cũng nhìn xuống xem nhưng không thấy Đức Phật nào như cụ già nói cả. Chán nản, anh buồn bã trở về nhà. Lúc đó trời đã khuya lắm rồi, sương đêm nặng trĩu những nhành cỏ ven đường. Trong ngôi nhà nhỏ của anh, mẹ già vẫn chong đèn ngồi đợi chờ mòn mỏi. Khi nghe tiếng anh gọi cửa, bà mừng quýnh, quờ quạng tìm đôi guốc rồi chống gậy tất tả ra mở cửa.

Chàng trai nhìn thấy mẹ tiều tụy, nước mắt chảy dài trên đôi má nhăn nheo, vì quá vội vàng mà bà mang lộn chiếc guốc trái ở chân phải và guốc phải sang chân trái… Anh hiểu ra tất cả và ôm chầm lấy mẹ vào lòng. “Mẹ ơi, vậy là con đã biết Đức Phật ở đâu rồi…”

Rất nhiều người trong chúng ta có tâm hướng Phật. Có người cho rằng học thuộc kinh sách, tụng kinh niệm Phật là có thể viên mãn; có người coi trọng việc bố thí và cúng dường; cũng có người đi khắp nơi tầm sư học Đạo, chẳng quản núi Nam hay bể Bắc, vậy mà vẫn không tìm được chân sư…

Cái tâm cầu Đạo là đáng trân quý, nhưng nếu chỉ hướng ngoại mà tìm thì có thể tìm thấy chăng? Có câu thơ rằng: “Phật tại tâm trung mạc lăng cầu, Linh Sơn chỉ tại nhữ tâm đầu” (Phật ở trong tâm chớ tìm đâu, Linh Sơn chỉ ở trong tâm người). Chữ “lăng” theo nghĩa cổ có nghĩa là loạn, “lăng cầu” là tìm loạn. Còn Linh Sơn là chỉ núi Linh Thứ ở Ấn Độ, nơi Đức Phật thuyết giảng Phật Pháp cho chúng tăng. Vì vậy bạn không thể chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm Phật mà hãy hướng vào tâm mà tìm, hướng vào tâm mà tu, từ bỏ những cái xấu của bản thân để hoàn thiện chính mình, có như vậy bạn mới tìm ra được.

Qua câu chuyện trên, nếu chỉ chú tâm vào học kinh Phật mà quên mất rằng, muốn tu luyện thì không thể tách rời cuộc sống hiện thực, phải ở giữa xã hội người thường này mà tu luyện, mà va chạm, từ đó mới bỏ đi cái xấu trong tâm mình. Chẳng phải có câu nói rằng “thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa” đó sao? Vì cần phải tu giữa xã hội người thường, anh cũng cần bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, ví dụ như cần có trách nhiệm chăm sóc và phụng dưỡng mẹ già, không thể quá “say mê đọc các kinh sách đến nỗi quên cả thế giới xung quanh mình” cho được.

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

LỜI PHẬT DẠY: YÊU CŨNG PHẢI HỌC, YÊU LÀ PHẢI THƯƠNG

Những lời Phật dạy về tình yêu dưới đây sẽ soi đường chỉ lối cho bạn tháo gỡ những vướng mắc, băn khoăn của trái tim. Tình yêu cũng phải học và phải thường xuyên trau dồi.

Phật nói rằng, yêu cũng phải học. Vì nếu chỉ có bản năng ham thích, chỉ có sự đòi hỏi và vắt kiệt năng lực nhau, thì sớm muộn gì tình yêu nam nữ ấy cũng sẽ lụi tàn.

Đại Đức Minh Niệm (tác giả cuốn Hiểu về trái tim), hiện đang hướng dẫn thiền và tâm lý trị liệu tại Hoa Kỳ đã dành thời gian chia sẻ với bạn đọc về một vấn đề được rất nhiều người trẻ quan tâm, đó là lời Đức Phật dạy về tình yêu nam nữ thế nào.

LỜI PHẬT DẠY: YÊU CŨNG PHẢI HỌC, YÊU LÀ PHẢI THƯƠNG

Đại Đức Thích Minh Niệm phân tích:

Tình yêu chân thật bây giờ cũng không chốn dung thân. Người trẻ đến với tình yêu chỉ vì nhu yếu, cần được yêu và cần có người để yêu, để thỏa mãn bản năng, để cho có chỗ dựa tinh thần, để trang trí cho cái tôi, để khỏa lấp nỗi cô đơn trống trải, để làm cho giống hay đối phó với những người xung quanh. Họ dần quên đi ý nghĩa cao đẹp của tình yêu, đó là sự hiến tặng và chia sớt, là sự nâng đỡ và bao dung. Yêu nhau, họ chỉ mang đến cho nhau những cảm giác thỏa mãn trong nhất thời nhưng lại gieo rắc nỗi khổ niềm đau cho nhau triền miên khôn xiết.

Đúng ra, yêu cũng phải học. Vì nếu chỉ có bản năng ham thích và cuồng nhiệt thôi, chỉ có sự đòi hỏi và vắt kiệt năng lực nhau thôi, thì sớm muộn gì tình yêu ấy cũng sẽ lụn bại. Chán chường rồi từ bỏ. Từ bỏ không được thì làm khổ nhau. Nhiều người trẻ lớn lên chỉ biết có học hành, chỉ biết kiếm tiền, chỉ biết làm đẹp bề ngoài, chỉ biết gây sự chú ý cho người khác, chứ họ không có khả năng lắng nghe, cảm thông hay nhường nhịn ai cả. Họ không nghĩ rằng muốn thương yêu ai đó thì phải buông bỏ bớt cái tôi ích kỷ của mình. Mà dù có biết cũng không làm được, vì họ đâu có chịu rèn luyện kỹ năng và hàm dưỡng tâm hồn. Họ không có hơi sức để làm những chuyện đó.

Tình yêu mà được xây dựng trên nền tảng của sự vị kỷ, của sự lợi dụng, của sự thỏa mãn nhục dục, thì tình yêu ấy không có sức sống, không có thật. Đó chỉ là sự trá hình. Vì khi yêu thương thật lòng một ai đó thì ta sẽ không bao giờ để cho họ khổ, chứ nói gì muốn làm cho họ khổ.


Theo lời Phật dạy về tình yêu thường hay đề cập đến 4 chất liệu chính của tình yêu chân thật là từ, bi, hỷ, xà.

Từ (maitri) là sự hiến tặng những gì đem tới giá trị hạnh phúc cho người mà họ yêu thương.

Bi (karuna) là sự chia sẻ những nỗi buồn hay những nỗi đau khổ của họ.

Hỷ (mudita) là sự nâng đỡ và khuyến khích những ước muốn của nhau.

Xả (upeksha) là sự khoan dung và bỏ qua được những thiếu sót hay lỗi lầm của người mình yêu thương.

Nếu tổng hợp được cả 4 khả năng này thì tình yêu có thể đạt đến mức không biên giới, có thể yêu thương nhau mà không cần điều kiện gì cả và gọi là tứ vô lượng tâm. Khi đó tình yêu không còn là dành cho nhu cầu của bản thân nữa mà là yêu vì đối tượng mà mình yêu.

Yêu nhau mà lúc nào cũng chỉ dính chặt với nhau chứ không quan tâm gì tới bất kì mối quan hệ xung quanh nào thì đó chính là tự cô lập tình yêu của mình. Chúng ta nếu không biết nuôi dưỡng những yếu tố phi tình yêu thì đó chính là đang tự hủy hoại tình yêu của chính mình. Vì vậy mà Đức Phật khuyên bảo chúng ta nên thực tập giới, chỉ nên trao thân với người mà mình thực sự thấu hiểu và sẵn sàng chia sẻ những khó khăn và nguyện vọng của cuộc đời mình. Nếu không làm được thì tình yêu sẽ bị giới hạn trong nhục dục và sẽ chịu sự đau đớn khi không thể giữ được người đó. Giữ giới chính là giữ gìn cho nhau.

Phật dạy:

• Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.
• Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.
• Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.
• Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.
• Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp mới được tự tại.
• Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn.
• Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.
• Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.
• Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.
• Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.
• Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.
• Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.
• Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó. Tình yêu không nợ chúng ta điều gì, nên đừng đổ tội cho nó.

Những lời Phật dạy về tình yêu, hãy khắc cốt ghi tâm và chiêm nghiệm suốt đời. Tình yêu đôi lứa, tình yêu gia đình, tình yêu bè bạn, đều cần đến cả.
Sưu tầm

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Lời Phật dạy để cuộc sống của bạn hoàn thiện hơn

1. Khi chúng con rơi vào cảnh ngộ trái ngang, nên nhân nhượng cầu toàn hay hăng hái chống trả?

Phật dạy: Buông xuống.

2. Những thứ mất đi, có nhất thiết truy đòi không?

Phật dạy: Những thứ mất đi, kỳ thực chưa bao giờ thật sự thuộc về con, không cần thương tiếc, càng không cần truy đòi.

Lời Phật dạy để cuộc sống của bạn hoàn thiện hơn

3. Lý giải “vĩnh viễn” như thế nào?

Phật dạy: Người người đều cảm thấy vĩnh viễn rất xa, thật ra nó có thể ngắn ngủi đến nỗi con không hề nhìn thấy.

4. Cuộc sống quá mệt mỏi, làm sao nhẹ nhõm?

Phật dạy: Cuộc sống mệt mỏi, một nửa là do sinh tồn, một nửa là do dục vọng và tị nạnh.

5. Chúng con nên làm thế nào nắm giữ hôm qua và hôm nay?

Phật dạy: Chớ để quá nhiều hôm qua chiếm cứ hôm nay của con.

6. Đối với bản thân, đối với người khác như thế nào?

Phật dạy: Đối với bản thân tốt một chút, vì cuộc đời không dài; đối với người bên cạnh tốt một chút, bởi kiếp sau chưa chắc có thể gặp gỡ.

7. Người giải thích “lễ phép” ra sao?

Phật dạy: Xin lỗi là chân thành, không sao là phong độ. Nếu con trao ra chân thành, nhưng không có được phong độ, thế thì chỉ có thể chứng tỏ sự vô tri và thô tục của đối phương.

8. Chúng con làm thế nào xác định mục tiêu của mình?

Phật dạy: Nếu con biết đi đâu, cả thế giới sẽ nhường đường cho con.

9. Làm sao cân bằng vui vẻ và bi thương?

Phật dạy: Mỗi người chỉ có một trái tim, nhưng có hai tâm nhĩ thất. Một tâm chứa đựng vui vẻ, một tâm chứa đựng bi thương, đừng cười quá to tiếng, nếu không sẽ đánh thức nỗi bi thương ở bên cạnh.

10. Có những người lúc nào cũng oán hờn bất mãn, người thấy thế nào?

Phật dạy: Khi đang tái lập thiên kiến của mình, nhiều người vẫn ngỡ rằng bản thân đang suy nghĩ, suy nghĩ làm sao cứu vớt thế giới.

11. Chúng con làm thế nào mới gọi là “bước chân vững chãi”?

Phật dạy: Chỉ cần chân con vẫn đứng trên mặt đất, thì đừng xem mình quá nhẹ; chỉ cần con vẫn sống trên thế gian, thì đừng xem mình quá lớn.

12. Có người bảo tình yêu sẽ phai nhạt bởi thời gian, người nghĩ sao?

Phật dạy: Tình yêu khiến con người ta lãng quên thời gian, thời gian cũng khiến con người ta lãng quên tình yêu.

13. Người nhìn nhận tình yêu và hạnh phúc như thế nào?

Phật dạy: Rất nhiều người vì cái gọi là hạnh phúc mà yêu nhầm người, nhưng càng nhiều người vì yêu đúng người mà hạnh phúc trọn đời.

14. Hai người yêu nhau không thể ở bên nhau, làm thế nào?

Phật dạy: Không thể ở bên nhau, thì không thể ở bên nhau thôi, kỳ thực cuộc đời cũng chẳng dài như thế.
Nguồn internet

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

Nhân Quả Theo Lời Phật Dạy

Mỗi tôn giáo đều có phương thức lí luận nhân quả của riêng mình, nội dung cũng không giống nhau. Luật nhân quả báo ứng được quan niệm khác nhau, thậm chí đang tồn tại sự khác biệt khác lớn. Phật giáo, đối với “nhân quả báo ứng“, có cái nhìn đầy đủ và thấu triệt, bài viết này theo lí luận của Lời Phật Dạy để làm căn cứ cho vấn đề nghiên cứu nhân quả.

Nhân Quả Theo Lời Phật Dạy

Nội dung lí luận nhân quả trong Phật pháp rất rộng. Nhân quả báo ứng thảo luận những vấn đề cốt yếu nhất của nhân quả báo ứng, song nó chỉ là hạt nước nhỏ bé trong biển luật nhân quả mênh mông của Phật giáo.

Xem thêm: Lời Phật Dạy

Nói một cách đơn giản, “nhân quả báo ứng” chính là làm thiện được quả báo thiện, còn làm các điều ác bị quả báo ác. “Luật nhân quả” chính là phương thức, qui tắc cùng định luật cố định của nhân quả báo ứng.

Còn nói rõ hơn, những hành vi thuộc ác chủ yếu là “thập ác và ngũ nghịch”. Mỗi hành vi xấu ác, đều phải chịu ác báo tương xứng với hành vi đó. Vả lại, căn cứ vào những hành vi xấu ác nặng hay nhẹ mà có quả báo khác nhau. Làm mười điều ác, sau khi chết chắc chắn phải thọ khổ trong địa ngục, còn tạo ác nhẹ hơn, sau khi chết chuyển sinh thọ khổ trong loài ngạ quỉ, nếu tạo ác nhẹ hơn nữa, thọ khổ trong loài súc sinh. Sau khi thọ hết tất cả thống khổ trong các đường này rồi, sẽ được chuyển sinh trở lại làm người, và tiếp tục bị thọ các quả báo như dưới đây:


1. Sát sinh: Sẽ bị quả báo như: nhiều bệnh, tàn tật, chết yểu, nhiều tai họa, cốt nhục chia lìa… (Trực tiếp hoặc gián tiếp sát hại, đánh đập, ngược đãi, tổn hại người, động vật, đều thuộc hành vi sát sinh, đều bị những quả báo như trên).

2. Trộm cắp: Sẽ bị quả báo nghèo khổ, tài sản bị người khác chiếm đoạt… (Hễ tài vật hoặc đồ dùng của người khác,chưa được sự đồng ý của họ mà ta tự lấy dùng hoặc chiếm đoạt, đều thuộc trộm cắp).

3. Tà dâm: Bị quả báo gặp những người vợ (chồng) hung dữ, không chung thủy, vợ con bị người khác cưỡng hiếp, bà con không vừa lòng. ( Làm bậy, quan hệ với nam nữ, cho đến làm những việc có liên quan đến sắc tình, đều thuộc tà dâm).

4. Nói dối: Quả báo bị người phỉ báng, khinh khi. (Nói không đúng sự thật, làm chứng bậy, không giữ chữ tín, đều phạm vào tội nói dối).

5. Nói lời trau chuốt: Bị quả báo nói ra lời nào mọi người đều không tin, không tiếp thu, lời nói không rõ ràng, diễn đạt người ta không hiểu. (Nói những lời tà dâm, những lời khiến cho mọi người nghĩ chuyện ái ân, đều gọi là nói lời trau chuốt).

6. Nói lưỡi đôi chiều: Bị quả báo quyến thuộc chia lìa, thân tộc xấu ác. (Đâm bị thóc, thọc bị gạo, gây chia rẽ, đều phạm tội nói lưỡi đôi chiều).

7. Nói lời hung ác: Quả báo thường bị người mắng chửi, gặp nhiều chuyện kiện cáo tranh chấp. (Dùng lời tàn bạo, độc ác mắng người, đều thuộc nói lời ác).

8. Tham dục: Bị quả báo tâm không biết đủ, tham dục không chán. (Tham cầu hưởng thụ các loại như tiền tài, sắc đẹp, danh lợi… say mê không có ý niệm xa rời, tất cả những thứ này đều thuộc tham).

9. Sân nhuế: Bị quả báo thường bị người dị nghị, nhiễu loạn khiến cho phiền não, hoặc bị hãm hại. (Gặp chuyện không vừa lòng liền sinh tức tối oán hận, đây tức là sân nhuế).

10. Nghi: Bị quả báo sinh vào gia đình tà kiến, sinh ra nơi xa xôi hẻo lánh thiếu Phật pháp và văn minh, tâm nịnh nọt, không ngay thẳng, nhiều mưu mô quỉ kế, thích những người có tâm nịnh hót. (Nghi chỉ cho những người có cái nhìn tà, không tin nhân quả).

Lời Phật Dạy về chữ Nhẫn hay và ý nghĩa

Trong cuộc sống thường ngày, vui vẻ an lạc tinh thần thoải mái là một mong ước lớn nhất của con người. Tuy nhiên trên thực tế có rất nhiều sự việc ngoài ý muốn, do mình tạo, hay người khác tạo ra, gây cho mình bực bội khó chịu, nóng giận trong lòng. Nếu không biết cách hóa giải nên chúng ta giải quyết bằng lời nói hành động tiêu cực, dẫn đến hiệu quả không tốt đẹp, và tạo nghiệp chẳng lành cho kiếp sống hiện tại, và chịu quả báo xấu về sau.

Lời Phật Dạy về chữ Nhẫn hay và ý nghĩa

Người xưa thường hay nói : một câu nhịn chín điều lành, hay “ chữ nhẫn là chữ tương vàng, ai mà nhẫn được thì càng sống lâu”

Định Nghĩa: Nhẫn là nhẫn nhục, là nhịn, là chịu đựng phần kém về mình, phần thiệt thòi về mình. Đây là pháp tu của Bồ Tát: bố thí trì giới…mà mục đích là tu và độ chúng sanh( lợi mình lợi người),

Nếu không biết nhẫn thì trong tâm hồn luôn có một ngọn lữa, chờ gió nhẹ thổi tới là bùng cháy. Khi mà cháy thì các vị biết cái gì rồi, nhiều người không hiểu nói nhẫn là nhục lắm…đó chỉ là sự đè nén, chịu đựng…nếu vậy chưa phải là nhẫn.

Nhẫn nhục là giữ thái độ hòa hiếu, hóa giải những phiền não do sự sân giận đem lại, và khi sân giận mang lại hầu như không có kết quả tốt đẹp như câu ngạn ngữ “giận quá mất khôn” mà chúng ta từng nghe.

Những trường hợp NÀO CHÚNG TA cần phải nhẫn nhục ?

Thứ nhất là bị người khác xúc phạm:

Người nhỏ hơn, hay bằng mình xúc phạm : vô lễ, hỗn, có thái độ chống đối…

Ví dụ; khi ở nhà chúng ta bị con cháu vô lễ nếu không biết nhẫn thì mình phải sao ? chữi cha nó chứ không thèm chữi nó, hoặc giận nữa thì chữi ông nội nó.. Nhiều khi cháu mình nó sai, mình kêu lại rầy, nó đứng chống nạnh trả lời “ ông là cái thá gì mà nói tui”. Đối với phật tử chúng ta cũng vậy, nếu chúng ta không biết nhẫn thì việc tu tập chưa đạy ý nguyện, có khi mình là người quy y lâu, đến chùa tu học, công quả cũng lâu, nay gặp mấy đứa nhỏ hơn mới vô, mình góp ý nó, nó nói bà lấy quyền gì mà nói tui, chùa này chỉ có trụ trì thôi…

Bị lớn hơn, có uy quyền hơn xúc phạm : chèn ép, tước đoạt hết quyền lợi, tại vì thấy mình nhỏ, nghĩ rằng không biết, mình ngu…nên dùng cái quyền người lớn để dọa nạt…nên chúng ta là người lớn hơn phải dùng điều đúng để đối xử…

Người vó uy quyền : Chúng ta đang sống trong một xã hội độc lập, tự do, hạnh phúc…mục tiêu của Đảng, Nhà nước đưa đất nước tiến tới một xã hội dân giàu nước mạnh. Xã hội công bằng, dân chủ, văn minh…tuy nhiên trong lộ trình hướng tới đó, có khi chúng ta cũng gặp một vài trường hợp bị xúc phạm, nếu có xảy ra thì chúng ta phải làm sao? Phải nhẫn, vì đó chỉ là một vài trường hợp cá nhân thôi, chứ chúng ta không thể đổ lỗi hết cho cả xã hội là không được.

Hoặc nghe nói ông thầy này, bà sư cô kia sai thì được chứ quơ cả thầy chùa vô là không được. nên chúng ta phải nhẫn để quán chiếu, để hóa giải, để tìm hướng giải quyết, chứ không thể có hành động tiêu cực dẫn đến hậu quả không tốt ( dẫn truyện : như hôm rồi báo đăng: xe hon da chở ba, …” chống thi hành công vụ”,“ mẫu chuyện Xá Lợi Phất và La Hầu La đi khất thực”)

Còn cả hàng trăm hàng ngàn trường hợp làm cho ta không được như ý: có những trường hợp từ trên trời rớt xuống, là thế nào, thiên tai bão lũ, thời tiết nóng lạnh, mưa gió bất thường, sụp đất, đá lỡ…chúng ta phải dùng chữ Nhẫn mà tu, nếu không tu nhẫn, gặp việc tức giận quá, không biết làm sao, ra đứng ngoài sân nhìn lên cao la làng lên, “ trời ơi ngó xuống mà coi, sao ông ăn ở ác quá…”thực chất có trời nào nghe mình la không ? trời là lòng mình, như “câu truyện vui đổi ngỗng cầu mưa”, câu truyện muốn nói ở đời ai cũng muốn thuận lợi về mình, nếu khi không được thì phải cầu cạnh, mà người có khả năng giải quyết cho mình, thì còn biết bao nhiêu việc người khác nữa, nên nếu không được như ý của mình thì phải nhẫn.

Còn có những trường hợp do mình tạo ra, hay trong gia đình nhỏ bé của mình, chồng nói một tiếng,vợ không nhẫn cãi lại..tức giận đánh nhau, người nào cũng không chịu phần lỗi, cho mình là đúng. Trong trường này một trong hai người dùng chữ nhẫn có thể nhận trách nhiệm về mình “ anh ơi…em biết lỗi rồi mà !” thì mọi việc sẽ theo diễn tiến khác, có khi tốt đẹp hơn rất nhiều.

Nhưng không chịu nhẫn được thể hiện qua những lời nói xuất phát tự con tim, hay đáy lòng, thì dồn nén đó, tội nghiệp cho ai…cho con, cho đồ vật, cho vật nuôi…

Ví dụ: đang bị chữi tức quá không làm gì được, gặp đứa nhỏ đi học về..mắng cho một trận, rồi quay qua con mèo đói, đang đòi ăn..không biết chuyện gì xảy ra, mọi người có thể đoán được ý rồi đó.

Thứ hai, đối nghĩa với nhẫn nhục là nóng giận:

Chúng ta thấy thường ngày trong cuộc sống, một người nào đó, không thấy họ nhẫn nhịn, thì điều gì ở họ cho chúng ta dễ nhận ra họ? “ sân” sân giận là một trong ba món độc của thế gian.” Một niệm sanh tâm khởi, bá vạn chướng môn khai”

Hoặc chúng ta sống chung, hay hợp tác làm ăn với những người này thì không thuận lợi cho mấy. trong gia đình vợ chồng sống với nhau một nhà, chồng nóng nảy quá, thì làm khổ vợ con, hoặc có khi trong nhà chẳng may có đứa con nóng nảy thì cũng vậy…, nếu chống đối thì mất hạnh phúc. “ câu chuyện chỉ có con cá mà giết em ruột”mà báo đã đăng rồi đó, hoặc giả sống chung với một người, mà chất sám họ ít quá…cái đầu tàu hủ.. “ râu rồng nấu với ruột tôm, người khôn sống với người ngu bực mình”

Có một dạng tương đương với sân “phẫn” bên ngoài không thấy biểu hiện gì, nhưng trong lòng họ đang dồn nén để tìm các trả thù, đạo Phật không chấp nhận cách nhẫn nhục này, mà nó là nóng giận đang biến tướng, dạng tâm lý này rất tai hại…

Thứ ba, vậy thì nhẫn nhục cho chúng ta điều gì?

Nếu chúng ta thực hiện được sự nhẫn, thì bản thân rất được nhiều người thương mến, dễ gần, gia đình hạnh phúc, xã hội được tốt đẹp hơn. Xã hội Việt Nam chúng ta thường hay nói về mối quan hệ tình cảm giữa mẹ chồng và nàng dâu. Và sự việc đều không tốt đẹp bao giờ cũng đổ lỗi cho những bà mẹ chồng, mà nguyên nhân sâu xa nhìn chung là nghiêng về nàng dâu. Vì bởi cô dâu là người ngoài, họ có mặt tại nhà chồng để làm gì, và họ được gì ?…nên họ phải là người phải hội đủ tiêu chuẩn mà các bà mẹ chồng đưa ra. Nếu hiểu điều đó cô dâu cố gắng sống tốt, bên cạnh đó áp dụng chữ Nhẫn thì mọi điều sẽ tốt đẹp:

“Học pháp nhẫn chẳng sanh oan trái

Giữ tâm không khỏi phải lụy phiền

Sống cõi đời thông thả bình yên

Hướng nẽo đạo diệu huyền trực chỉ”

(Một số dẫn chứng trong bài nói chuyện được nhắc đến: trận động đất ở nhật bản 2011, người Nhật…và có em bé..Là sức mạnh của người tu: câu chuyện của Quan Âm thị Kính,Bạch Ẩn Thiền Sư..thế À)

Xem thêm: Lời Phật Dạy

Hơn nữa thực hiện được sự nhẫn cũng là giữ sức khỏe cho mình: tim, huyết áp..

Để trả hết nghiệp: theo đạo Phật sở dĩ chúng ta có mặt trong thế giới này, là do chúng ta tạo nghiệp hoặc thiện hoặc chẳng thiện, nên chúng ta sống ở đây là để trả nghiệp, cho mau hết, cho dứt để có được an vui. Vừa trả nghiệp mà vừa làm sạch nghiệp, cũng giống như vừa tu mà chỉ người khác tu, để làm thay đổi Nghiệp. Vừa nhẫn mà vừa tìm phương tiện khéo léo để họ cũng nhẫn như mình, cũng từ bi nhân từ như mình, khi đã hiểu ra thì sạch nghiệp với nhau, và sống an vui hạnh phúc đời này và đời sau.“ Phú Lâu Na tấm gương vĩ đại” “Ngộ Đạt quốc Sư.”

Một vài phương pháp tu Nhẫn :

Chúng ta đưa ra nhiều về tác hại, và lợi ích, bây giờ là mấu chốt quan trọng trong buổi nói chuyện hôm nay, đó là phương pháp tu. Có thể nói có vô số cách mà đức Phật dạy để chúng ta hóa giải nó. Nhưng chúng ta có thể đưa ra một vài phương pháp sau:

a) Niệm Phật: luôn thường xuyên niệm Phật thường ngày, chúng ta tập niệm Phật, Bồ Tát, vì lúc đó nhất tạm niệm Phật, sẽ mang đến sự tập trung vào chánh pháp, không thèm để ý đến những sự việc bên ngoài

b) Quán tưởng: ( mổ xẻ) trong đời sống cái gì cũng có mặt tốt và xấu của nó. Khi gặp cảnh chúng ta chia làm hai phần, phần xấu thì mình quán, đây là nghiệp của họ, không ngu gì mà phải hơn thua phần này. Bên cạnh đó còn có cái tốt thì giữ cái tốt để giao lưu với họ. quán xem trong sự việc này có lỗi của mình…không đời này cũng đời quá khứ. Và không thì nghĩ đến cái đám tang (vô thường) vừa đi tiển đưa hôm qua, hay vào nghĩa trang mà nhìn

c) Không cố chấp: coi như trình độ nghiệp lực ngay cỡ đó thì họ ăn nói, hành động cỡ đó, và mình là người gặp phải nghiệp, chuyển sang từ thiện, tụng kinh, làm một việc gì đó, nhớ là đừng đi nhậu, hay tự vẫn nhé!

d) Nuôi dưỡng từ bi và quyết tâm hành trì:

Khi một đứa trẻ khóc ré tức giận, thì đâu thể mắng mỏ nó, mà thương nó, và tìm hiểu xem nó đang cần gì, để có thể đáp ứng cho nó. Và nếu không đáp ứng được thì thương cho nó, nó khóc riết rồi sẽ không tốt cho sức khỏe hay bản tánh của nó. Cũng vậy khi ai đó hành động không tốt với ai đó, hay với chính mình, thì khởi lòng thương họ vì họ đang tạo nhân ác, và quả của họ sẽ khổ đau, và chết bị rơi vào địa ngục.

Chúng ta biết rồi ý nghĩa của chữ Nhẫn, thì từ đây về sau cố gắng tu tâm dưỡng tánh, quy y tam bảo, sống theo lời Phật dạy, theo chính sách pháp luật của nhà nước, nhất định chúng ta sẽ có một cuộc sống an lạc vui tươi cho đời sống hiện tại và mãi mãi về sau.

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Những lời Phật dạy về cuộc sống ( phần 2 )

Những lời Phật dạy về cuộc sống ( phần 2 )



Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.
      Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.
      Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.
      Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.
      Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.
      Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?
      Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.
      Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.
      Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.
      Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.
      Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.
      Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.
      Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.
      Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.
      Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.
      Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.
      Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.
      Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.
      Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.
      Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.
      Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.
      Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.
      Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.
      Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ.

      Những lời Phật dạy về cuộc sống ( phần 1 )

      Những lời Phật dạy về cuộc sống, những câu nói thâm thúy và sâu sắc của Phật thích ca. Hãy đọc và suy ngẫm, sẽ giúp tâm thanh tịnh hơn giữa bộn bề lo toan trong cuộc sống.

      Những lời Phật dạy về cuộc sống ( phần 2 )

      Những lời Phật dạy về cuộc sống ( phần 1 )

      Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

      Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.


      Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

      Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

      Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

      Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

      Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

      Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

      Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

      Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

      Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

      Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

      Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

      Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

      Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

      Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

      Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

      Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

      Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

      Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

      Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

      Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

      Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

      Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

      Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

      Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

      Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

      Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

      Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

      Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

      Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

      Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.
        Xem thêm những thông điệp cuộc sống hay và ý nghĩa