Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

Yêu thương đi, một "Tình yêu" thật đẹp và chân thành!!!

Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.

Yêu thương đi, một "Tình yêu" thật đẹp và chân thành!!!

Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.

Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.

Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình. Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.

Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.

Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.

Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim.

Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.

Viết cho tình yêu

Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.

Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.

Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.

Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.

Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt. Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua. Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. 

"Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười".

Trích Sống đẹp (cuộc sống là yêu thương và tha thứ)

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

Trong "Tình yêu" có nên mang đi so sánh...?

Không thể tồn tại bất cứ một phép so sánh nào trong tình yêu bởi vì tất cả đều khập khiễng !

Bạn nghĩ sao khi có một cô người yêu thông minh và xinh đẹp? Hẳn phải hạnh phúc lâng lâng chín tầng mây ấy chứ ! Vậy mà tôi cứ phải luôn suy nghĩ về điều này vì chả là so với nàng, tôi như chú vịt xấu xí bơi cạnh cô thiên nga xinh đẹp. Tôi với nàng không cách biệt nhau về tuổi tác, thậm chí tôi còn trẻ hơn nàng... 1 tháng 20 ngày, thế mà trông tôi cứ già hơn nàng đến 5 - 7 tuổi. Còn một điều đáng buồn nữa, tôi xấu trai là thế trong khi nàng thì vô cùng trẻ trung và duyên dáng. Buồn nhất là khi đi với nhau, người ta cứ gọi nàng hết "cô" đến "em" một cách thật ngọt ngào, trìu mến, chả bù với tiếng "chú" khô khốc họ dành cho tôi. Những người mới quen thường hỏi tôi: "Anh có mấy cháu rồi?". Kể cho nàng nghe, nàng chỉ cười ý nhị, không phản ứng mà cũng chẳng lên tiếng... bênh vực tôi. Nếu thấy anh chàng nào mỉm cười tình tứ với nàng, tôi giận sôi cả gan. Mặc dù nàng rất nghiêm túc, đứng đắn, nhưng nhiều khi bỗng dưng tôi lại... giận lây cả nàng. Thỉnh thoảng nàng diện một bộ đồ mới, một chút son môi, một ít phấn hồng trông tươi tắn như một đóa hoa khiến tôi còn phải sững người ngạc nhiên, nửa tự hào nửa... hờn ghen !

Trong "Tình yêu" có nên mang đi so sánh...?

Đó là chưa kể đến tài ăn nói và cách ứng xử của nàng. Mỗi khi nàng gọi đến cơ quan tìm tôi mà gặp người khác bắt máy là y như rằng, mấy tay đó cứ đòi tôi cho gặp mặt "cô em gái có giọng nói ngọt ngào". Những khi gặp bạn bè, thế nào mọi sự chú ý cũng dồn hết cho nàng, tôi bỗng như một cái phông nền phụ họa. Thấy mình lép vế quá nên nhiều khi tôi ích kỷ nghĩ rằng nàng xấu đi một chút, ít duyên dáng đi một chút có lẽ hay hơn. Trong bụng nghĩ thế nhưng tôi chưa bao giờ nói về nỗi khổ tâm này cho nàng biết. 

Rồi một lần nàng cho tôi xem cuốn album trong đó có những tấm ảnh nàng chụp chung với bạn bè cũ - các đồng nghiệp nam. Đấy là những chàng trai rất trẻ trung, bảnh bao, lại có vài anh chàng ngoại quốc lịch thiệp. Bỗng dưng, tôi buột miệng: "Những người này xứng với em quá hả?". Nàng lặng im, giở sang một ảnh khác. Một tấm ảnh mà trong đó tôi thấy nàng với nụ cười rạng ngời hạnh phúc, ngoan ngoãn trong vòng tay tôi.

Trích Sống đẹp (cuộc sống là yêu thương và tha thứ)

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016

Cuộc sống là của bạn và đừng bao giờ hối tiếc

Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào. Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước.

Cuộc sống là đừng bao giờ hối tiếc

Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến (bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ thì hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn. Ban đầu sự việc xảy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn.

Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xảy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quý giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sống từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa. Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến đến cuộc đời bạn.

Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài học đáng giá nhất, sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình. Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nghĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu.

"Hãy trân trọng khoảnh khắc và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe". Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :"Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy?".

Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại.

Trích Sống đẹp (cuộc sống là yêu thương và tha thứ)

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Cơ hội của sự từ chối

Trong cuộc sống không có gì là như ta mong muốn, ước ao, mà là phải do chính ta nắm lấy và tạo nên nó, đừng nản chí, luôn khám phá và bản lĩnh hơn trong mọi trường hợp. Hãy luôn nhớ: "Một khi cánh cửa này khép lại, là một cánh cửa khác mở ra".

Cơ hội của sự từ chối

Bạn ao ước tham gia đội bóng, nhưng đội trưởng lại nghĩ khác. Cậu ta lựa chọn đầu tiên là những người bạn thân nhất, sau đó là những người có khả năng ghi bàn. Và danh sách cuối cùng không có bạn. Bạn thấy mình hoàn toàn có khả năng tham gia đội văn nghệ. Cả lớp bầu chọn mãi, cũng tuyển được những "nghệ sĩ" đại diện cho lớp. Nhưng cuối cùng bạn đành ngậm ngùi làm khán giả. Nếu bạn không có năng lực, chúng ta sẽ nói về sự công bằng. Còn ở đây, bạn có năng lực, nhưng người ta vẫn có thể từ chối bạn, viện dẫn hàng tá lý do: dáng vẻ bên ngoài, sự giàu nghèo, tôn giáo, đôi khi cả giới tính cũng bị đưa lên bàn cân. Cảm giác bị cô lập, lòng tự trọng bị tổn thương, tự dằn vặt mình có thể làm trái tim bạn tan nát, thế giới như sụp đổ. Và có rất nhiều, rất nhiều người quá yếu đuối đã không thể vượt qua được một lần bị bỏ rơi.

Thế nhưng không phải sự chối từ nào cũng tệ hại. Một sự từ chối cũng có nghĩa là thêm một cơ hội mới cho bạn khám phá. Khi bạn lớn lên và đi xin việc, sự từ chối có thể giúp bạn tiếp cận với những cơ hội lớn hơn trong đời mình. Một lời từ chối ở nơi này chính là con đường đưa bạn đến với một vị trí cao hơn ở một nơi khác tốt hơn. Bạn có bao giờ nghĩ thế không ?

Sự chối từ còn cho phép bạn tự khám phá chính bản thân mình, cho phép mình nhận ra mình cứng cỏi và bản lĩnh hơn mình nghĩ khi bạn vượt qua được điều đó. Nó còn giúp bạn nhìn nhận ra bản chất của những con người xung quanh, đâu là những người "bạn", và những ai chỉ đơn giản là "bè".

Cũng giống như những thứ khác trong cuộc đời, bị từ chối sẽ gây ra những vết thương nông sâu khác nhau. Tuy nhiên có một điều chắc chắn là tất cả mọi người đều từng bị từ chối, ít nhất một lần, hoặc vài lần, vào một lúc nào đó trong đời mình. Vì thế, nếu điều đó có đến với bạn thì hãy tin tôi, đây không phải là ngày tận thế.

Vậy thì nếu có bao giờ bị từ chối bởi một ai đó, bị loại bỏ, bị cho ra rìa trong một tập thể, ở một nơi nào đó, thì bạn của tôi ơi, xin hãy nhớ một điều, khi một cánh cửa đóng lại trước mặt bạn, nghĩa là có những cánh cửa khác đang mở ra, và những cánh cửa mở luôn dẫn đến những điều tốt đẹp. Bạn hãy mỉm cười, bước lên và đi đến đó.

Trích Sống đẹp (cuộc sống là yêu thương và tha thứ)

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

Câu chuyện cuộc sống: Những vết đinh

Một câu chuyện ngắn khá sâu sắc và ý nghĩa về tính giáo dục cho con cái và cả chính chúng ta trong cuộc sống hằng ngày.

Câu chuyện cuộc sống: Những vết đinh

Một cậu bé nọ có tính xấu là hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu bé một túi đinh và nói: “Mỗi khi nổi nóng với một ai đó, con hãy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên chiếc hàng ra gỗ”.

Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sai vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế dần cơn giận của mình và số lượng đinh đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình còn dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.

Đến một ngày, cậu đã không nổi giận lần nào trong suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha.

Người cha bảo: “Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận ai, dù chỉ một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào”.

Ngày lại ngày trôi qua, rồi đến một hôm cậu bé vui mùng, hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn cậy đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ở đó ông nhỏ nhẹ nói với cậu rằng:

“Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ - những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi. Con hãy luôn nhớ: Vết thương tinh thần nhiều khi còn đâu đớn hơn những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn, cổ vũ và luôn sẵng sàng mở trái tìm mình ra cho con. Hãy nhớ lấy lời cha...”

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

Cục tẩy cuộc đời

Có người hỏi: vì sao bút chì có tẩy? Chẳng phải câu trả lời đã quá rõ ràng rồi sao: Để xóa đi những chữ viết sai, viết chưa đẹp hoặc để xóa hoàn toàn một đoạn văn nào đó! Vậy bao giờ bạn tự hỏi mình: phải chăng cuộc sống này, chùng ta cũng cần có một cục tẩy cho riêng mình? Để xóa đi những sai lầm của người khác và của chính bản thân chúng ta. 

Cục tẩy cuộc đời

Có lúc chúng ta keo kiệt, không dùng đến cục tẩy đó khiến cho những trang giấy cuộc đời nhem nhuốc những dòng gạch và xóa!

Bất cứ ai cũng có lúc gặp sai lầm, bất cứ ai cũng có thể gây ra những lỗi lầm khắc sâu trong lòng người khác. Có người ghi nhớ để rồi mãi mãi khắc khoải vì những vết thương đó, có người để nó vị thời gian xóa đi, trống trơn phẳng lặng để viết lên những bài viết cuộc đời sâu sắc hơn, ý nghĩa hơn.

Người ta nói cuộc đời là một trang giấy trắng, và chính chúng ta quyết định viết nó như thế nào. Khi một đứa trẻ mới vào lớp một, cô giáo không cho chúng viết bằng bút bi mà viết bằng bút chì. Bởi vì sao bạn nhỉ? Vì bàn tay yếu ớt của các bé nhất định sẽ có lúc viết những nét nghuệch ngoạc, sai từ này từ khác, và khi đó sẽ dùng tẩy để tẩy đi những chữ viết chưa đúng, chưa đẹp của mình. Chúng ta cũng vậy, không ai sinh ra đã viết lên những bài ca cuộc đời một cách hoàn chỉnh. Có lúc chúng ta vội vả mà đi sai phương hướng dẫn đến những hậu quả khôn lường, có lúc vì chủ quan mà mắc sai lầm không thể sữa chữa. Làm thế nào đây? Ngồi trách móc bản thân và chịu những lời trách móc của người khác? Như vậy có giải quyết được gì không?.

Lúc ấy, chúng ta cần biết tẩy đi những sai lầm mắc phải ấy và làm lại từ đầu với những bước đi thận trọng hơn. Không ai có thể trưởng thành mà chưa một lần vấp ngã hay mắc sai lầm.

Mỗi em bé khi trước khi biết đi cũng trãi qua quá trình chập chững với không ít lần vấp ngã. Đừng trách bản thân mình quá nhiều bạn ạ! Cũng như đừng trách móc người khác khiến họ cảm thấy mình kém cỏi mà mất hết niềm tin vào chính bản thân họ! Hãy biết chấp nhận sai lần như một điều tự nhiên trong cuộc sống để đối mặt với sai lầm và thất bại một cách nhẹ nhàng hơn. Bạn biết đấy, cục tẩy sinh ra để xóa đi những chữ viết chưa được tròn trịa, chưa được chính xác, vậy chúng ta cũng hãy dùng cục tẩy của mình – sự bao dung thứ tha để tẩy đi những sai làm của mình và người khác mắc phải.

Đừng quá khắc khe với người khác, cũng đừng chỉ nhìn vào những sai lầm của họ mà đánh giá con người họ. Bất kỳ ai cũng có lúc mất phải sai lầm, quan trọng là họ biết mình sai để sửa, còn chúng ta đừng chỉ biết nhìn vào những sai lầm đó mà hãy nghĩ đến những gì họ đã cố gắng, đã nổ lực để làm tốt công việc của mình.

Có một câu chuyện về chiếc bánh bị cháy, bạn đã nghe qua bao giờ chưa?

Một người phụ nữ phải làm việc 8 tiếng một ngày, lại còn phải chăm sóc gia đình và làm hết mọi việc nội trợ. Một ngày nọ, sau khi đã mệt nhoài với hàng tá công việc ở cơ quang khiến cô có cảm giác như kiệt sức, cô về nhà vẫn phải dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn cho chồng con như mọi ngày. Khi người chồng đón con từ trường về, cũng là lúc cô nướng xong mẻ bánh quay trong lò. Thế nhưng, vì quá mệt cô đã để quên nó một lúc một vài chiếc bánh bị cháy.

Lúc ăn tối, đứa con quan sát xem có ai nói gì về những chiếc bánh cháy đó không, những chẳng ai lên tiếng cả. Khi dọn bát đĩa, người vợ ngỏ ý xin lỗi về những chiếc bánh cháy, nhưng người chồng dịu dàng nói: “Có gì mà em phải xin lỗi, anh thây mùi vị của những chiếc bánh ấy vẫn rất ngon mà!”. Nghe xong, người vợ mỉm cười hạnh phúc!

Cục tẩy cuộc đời

Khi đi ngủ đứa con thì thầm hỏi bố: “Có thật bố thích bánh quy cháy không ạ?”.

Người cha đáp: “Không con ạ, nhưng hôm nay mẹ con rất mệt mà vẫn phải chuẩn bị bữa ăn chố con chúng ta. Không nên làm mẹ buồn! Vài chiếc bánh cháy có ảnh hưởng đến ai đâu chứ!”.

Thế đấy, có bao nhiêu người có thể không để ý đến một vài chiếc bánh cháy trên đĩa bánh? Không nhiều lắm phải không bạn? Cũng như vết mực đen trên tờ giấy trắng. Có lúc chúng ta chỉ biết nhìn vào những sai lầm, khuyết điểm của người khác để rồi lên tiếng chỉ trích, mà quên rằng họ đã cố gắng rất nhiều.

Hãy sống bao dung hơn bạn nhé, để cục tẩy của bạn mòn dần theo năm tháng, đừng bao giờ để nó mãi mãi còn nguyên như mới xuất xưởng! Bởi vì nếu không sử dụng đến nó, cuộc đời của chúng ta sẽ chi chít như những vết gạch xóa sau những lần mắc sai lầm.

Một tờ giấy như vậy liệu có đẹp đẻ gì không? Hãy để nó là một tờ giấy được viết nên bởi những trãi nghiệm, thử thách, quyết tâm và cả sự bao dung, tha thứ nữa, bạn nhé!.

Cuộc sống kì diệu từ những điều đơn giản

Dưới đây là những câu chuyện ngắn đầy ý nghĩa và sâu sắc cho chúng ta suy ngẫm, tuy là những chuyện nhỏ nhặt nhưng mang lại nhiều bài học và kinh nghiệm sống cho mỗi người đọc và cảm nhận nó.

Cuộc sống kì diệu từ những điều đơn giản

Câu chuyện thứ nhất:

Có một người đến thi tuyển ở trong một công ty nọ, khi đi dọc hành lang đến phòng thi, anh thấy có mấy tờ giấy vụn dưới đất, liền cuối xuống nhặt lấy và bỏ vào thùng rác. Người phụ trách vấn đáp vô tình trông thấy từ xa, đã quyết định nhận anh ta vào làm cho công ty.

Bài học: "Để được trọng dụng không khó, chỉ cần tập những thói quen tốt."

Câu chuyện thứ hai:

Có một cậu bé vào học việc cho một cửa hàng sửa xe đạp, có một người khách mang đến một chiếc xe đạp bị hỏng, cậu bé không không những sữa lại cho thật tốt, mà còn lau chùi cho chiếc xe sạch đẹp. Những người học việc khác cười nhạo cậu bé thật dại dột, đã chẳng được chút tiền công nào lại còn tốn sức. Hai ngày sau, người khách trở lại, thấy chiếc xe vừa tốt vừa đẹp như mới mua, cậu bé liền được người khách nhận vào hãng của ông ta để làm việc với mức lương cao.

Bài học: "Thành đạt trong đời thật đơn giản, chỉ cần cố gắng chịu thiệt thòi một chút..."

Cuộc sống kì diệu từ những điều đơn giản

Câu chuyện thứ ba:

Có một cậu bé nói với mẹ: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ rất đẹp!”

Bà mẹ nói: “Ơ, sao con lại khen mẹ như thế?”

Em bé trả lời: “Bởi vì hôm nay mẹ...không nổi giận như mọi ngày!”

Bài học: "Để có vẻ đẹp khả ái cũng thật đơn giản, chỉ cần không nổi giận là được."

Câu chuyện thứ tư:

Có một huấn luyện viên quần vượt bói với học sinh: “Nếu quả bóng rơi vào trong đám cỏ, thì làm thế nào để tìm nó?”

Một người nói: “Bắt đầu từ trung tâm đám cỏ mà tìm”.

Một người khác nói: “Bắt đầu từ nơi đất trũng nhất mà tìm”.

Lại một người khác nói: “Bắt đầu từ trong đám cỏ cao nhất mà tìm”.

Huấn luyện viên tuyên bố đáp án chính xác nhất: “là từng bước một, từ đám cỏ này đến đám cỏ kia”.

Bài học: "Thực chất để thành công thật đơn giản, cứ tuần tự, từ số 1 đến số 10, không nhảy vọt một lúc mà được."

Câu chyện thứ năm:

Có một con gà con đang tìm cách phá vỏ trứng để chui ra, nó chần chừ e ngại thò đầu ra ngoài ngó nghiên xem sao... Ngay lúc ấy, có một con rùa với cái mai dày nặng trên lưng chậm chạp bò ngang qua đó. Thế là con gà con ngay lập tức quyết định rời khỏi có vỏ trứng, không do dự nữa.

Bài học: "Để cuộc sống được nhẹ nhàng, thanh thản không khó, chỉ cần buông bỏ những thành kiến, cố chấp và cái tôi trong chính con người chúng ta."

Câu chuyện thứ sáu:

Có mấy em bé rất muốn làm thiên thần, Thượng đế trao cho mỗi em bé một cái chân đèn bằng đồng và bảo chúng trong lúc chờ Ngài trở lại, hãy giữ chân đèn sao cho nó luôn được sáng bóng. Nhưng rồi một tuần đã trôi qua mà vẫn chưa thấy Thượng đế trở lại, tất cả các em bé đã nản chí, không còn chú tâm lau chùi chân đèn nữa. Một hôm, Thượng đế đột nhiên đến thăm, chân đèn của mỗi đứa bé lừa nhác đều đã đóng một lớp bụi dày, chỉ duy nhất một em bé mà thường ngày cả bọn vẫn gọi là “thằng ngốc” là vẫn nhớ lời dặn. Cho dù thượng đến chưa đến, nhưng hằng ngày bé vẫn lau chùi chân đèn sáng bóng. Kết quả, Thượng đế đã cho em bé này trở thành thiên thần.

Bài học: "Để thực được những điều ta mong muốn, chỉ cần ta có lòng tin và cố gắng thực hiện dù sớm hay muộn thì ta cũng sẽ đạt được. Người xưa có câu “Thành công không bao giờ phụ lòng người biết cố gắng”."

Cuộc sống kì diệu từ những điều đơn giản

Câu chuyện thứ 7:

Có một con heo nhỏ xin làm môn đệ cho một vị thần, vị thần ấy vui vẻ chấp nhận. Lúc ấy có một con nghé từ trong đám bùn lầy bước ra, toàn thân lấm lem bùn đát bẩn, vị thần nói với con heo nhỏ: “Heo ơi, con hãy đến giúp con nghé ấy tắm rửa cho sạch đi!”.

Con heo nhỏ trố mắt ngạc nhiên: “Con là môn đệ của thần, sao lại có thể đi phụ vục một con nghé bẩn thỉu như thế chứ?”.

Vị thần bảo heo con: “Con không đi phục vụ kẻ khác, thì kẻ khác làm sao biết được con là môn đệ của ta”.

Bài học: "Để trở thành một vị thần, một người đáng kính trọng trong mắt người khác rất đơn giản, chỉ cần ta có lòng thành và một tâm hồn cao quý."